Người Yêu Mau Về Đây

Nhạc: Johnny Green
 Lời: Edward Heyman
 Lời Việt Nguyễn Thảo & Lê Vũ
 Trình Bày: Nguyễn Thảo
 Hòa Âm & Phối Khí: Lê Vũ
 LeVuMusic Studio
 Photo & Graphic Design: MarcMarc

NT:  I Cover the Waterfront là một nhạc phẩm jazz standard, viết từ năm 1933 dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên nổi tiếng thời bấy giờ của Max Miller.  Tôi vẫn mang ấn tượng của một loại film noir qua tiếng hát của Billie Holiday cho đến giờ.  Tuy vậy, sau khi hoàn tất lời dịch, lúc nghe, tôi lại có cảm tưởng nhạc phẩm này thật thích ứng với tâm trạng của những người đã vượt biển đi tìm tự do, đã để lại những người thân yêu của họ bên kia bờ đại dương.  Lòng hoài mong.  Tình yêu.  Niềm khổ đau.  Những định luật chung của nhân loại.

LV: Thoạt đầu nghe nhạc phẩm này mà bạn đã dịch là Người Yêu Mau Về Đây, tôi đã cảm thấy có gì đó là lạ, vướng mắc ở ngay những câu hát đầu.  Cái cảm giác hụt hẫng lạ kỳ đó cứ đến với tôi mỗi lần nghe nó.  Mãi cho đến khi nghiên cứu kỹ thêm về cấu trúc và cách chuyển hợp âm của bài tôi mới hiểu tại sao bài nhạc này cho tôi cái cảm giác đó: Tác giả đã cho chuyển hợp âm rất “ngược ngạo” ở một vài đoạn.  Tỷ dụ như từ D7, thay vì chuyển qua Gm, thì lại chuyển qua Dm7, tạo nên cảm giác thiếu hụt, ấm ức.  Sau rồi nghe mãi cũng thành quen tai, tôi lại cho rằng biết đâu đó chính là cách tác giả cố ý một cách tài tình trong việc dùng nhạc để diễn tả cái băn khoăn, khắc khoải của kẻ mong đợi chăng?  Với tôi, nhạc phẩm này như rượu cũ để lâu lên men nồng, càng nghe càng thấm thía hơn…

Người Yêu Mau Về Đây

Bãi cát dài mình anh chơ vơ
Đứng ngóng trông biển rộng
Từng giây phút anh trông mong
Người yêu mau quay về đây

Bước đi một mình, anh mơ em
Bóng dáng ai mịt mùng
Bầu trời đen sao lung linh
Càng thêm bơ vơ lạnh lùng

Em yêu ơi, nào còn hoài trông
Nơi đây riêng anh, ngày chờ đêm mong
Em (đang) nơi nào? Còn nặng tình xưa?
Hay vui duyên đời, quên lối quay về?

Bên đây bờ mình anh mỏi mong,
Đứng ngóng trông biển rộng
Chờ mong em trong cơn mê
Người yêu hãy mau quay về


I Cover the Waterfront

I cover the waterfront
I'm watching the sea
Will the one I love
Be coming back to me?

I cover the waterfront
In search of my love
And I'm covered by
A starless sky above

Here am I patiently waiting
Hoping and longing oh, how I yearn
Where are you? Are you forgetting?
Do you remember and will you return?

I cover the waterfront
And I'm watching the sea
For the one I love
Must soon come back to me

Đại Dương Bao Sâu, Em Có Hay?

Nhạc & Lời: Irving Berlin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình Bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & Phối Khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Photo & Graphic design: MarcMarc

LV:  Tôi rất phân vân không biết làm sao để bắt đầu bài này. Lần đầu tiên nghe How Deep Is The Ocean tôi hoàn toàn không có khái niệm gì cả về cấu trúc của bài.  Cứ miên man thả hồn theo giòng nhạc không chút định hướng.  Phiên bản của Ella Fitzgerald đã mơ hồ trong kết cấu, mà Diana Krall lại còn hát ad lib hơn thế nữa.  Cho nên tôi không hình thành được trong trí tưởng bài phải trình bày như thế nào cho đúng với cảm tính của mình. Cho đến một hôm tình cờ nghe được Eric Clapton hát bài này với style blues đặc biệt của ông.  Tôi biết ngay mình phải thực hiện nhạc phẩm này như thế nào.  Còn với bạn thì lý do nào bạn chọn bài này?

NT: Đây là một bài nhạc tôi cho là tiêu biểu trong giòng nhạc jazz cổ điển.  Cấu trúc đơn sơ.  Lời lẽ mộc mạc.  Dường như ai muốn hát sao thì hát.  Thành ra 10 phiên bản, bạn sẽ thấy 10 bài diễn khác nhau, hòa âm khác nhau, thậm chí có nhiều ca sĩ đã đổi khác lời ca hoàn toàn, không liên quan gì đến nguyên bản cả.
Ngược lại, bài nhạc này có lời là một sê-ri những câu hỏi tu từ, với những biểu tượng và phúng dụ.  Có lẽ vì vậy mà tôi cảm thấy thích thú khi chọn bài này như một thử thách trong phần dịch thuật.

LV: Tôi pha trộn nét jazz và blues vào với nhau cho bài.  Jazz ở trong những hợp âm tiêu biểu của piano, blues ở trong những nốt nhạc nửa vời cùng với nhịp guitar đệm theo phong cách blues của Eric Clapton.  Tôi nghĩ bạn cũng ít nhiều mang vào trong cách trình bày của bạn một ít hơi hướm blues.

NT: Tôi nghĩ thật ra, âm nhạc có trắng có đen, nhưng cũng có xam-xám.  Đấy là chốn biên thùy, và cũng là nơi có những kẻ như bạn và tôi vãng lai mạo hiểm và vui chơi.  Jazz-blues.  Blues-jazz. Chút này trộn lẫn chút kia.  Muôn màu muôn sắc.  “Bao la cao trời cao” mà.

Đại Dương Bao Sâu, Em Có Hay?

Ngần nào là thật say mê
Tình này dành cho em?
Nông sâu ôi đại dương đó?
Cao xa trời xanh thắm?
Bao nhiêu phút giây qua
Anh luôn trông ngóng em?
Bao nhiêu hoa trong vườn hồng
Long lanh hạt sương đêm?

Bao xa anh còn lê bước
Đến với em yêu kiều?
Bao xa là một chuyến
Phiêu lưu hành tinh em?
Nước mắt anh tuôn rơi bao nhiêu
Khi ta xa lìa nhau?
Bao sâu ôi lòng đại dương?
Bao la cao trời cao?


How Deep is the Ocean?

How much do I love you?
I'll tell you no lie
How deep is the ocean?
How high is the sky?
How many times in a day
Do I think of you?
How many roses are
Sprinkled with dew?

How far would I travel
Just to be where you are?
How far is the journey
From here to a star?
And if I ever lost you
How much would I cry?
How deep is the ocean?
How high is the sky?