Khoảng Trống

• Nguyên tác: Empty Chairs at Empty Tables
• Nhạc: Claude-Michel Schönberg
• Lời: Herbert Kretzmer
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics concept by MarcMarc

NT:  Nhiều hôm, trong buổi chiều dần tối, ngồi một mình với ly rượu, bất chợt một câu nhạc làm tôi nghe trong trống vắng vang dội quá khứ, dập dồn như những con sóng ngày biển động. 

There’s a grief that can’t be spoken
There’s a pain goes on and on
Empty chairs at empty tables
Now my friends are dead and gone

Người hát có một giọng rất trẻ.  Chẳng quan trọng gì.  Căn phòng chập choạng trong bóng chiều.  Cũng chẳng hề gì.  Chợt như thấp thoáng những chiếc bóng.  Ai đó? Những khuôn mặt trai trẻ quen thuộc.  Những áo chemise trắng có phù hiệu khâu trên túi.  Những quần tây xanh đen.  Những ánh mắt ngời sáng.  Những bàn tay còn lem dấu mực.

Tuổi trẻ của chúng tôi trên đất nước Việt Nam đó.

Chúng tôi có hai mươi năm làm tuổi trẻ
Chưa bao giờ hưởng trọn một ngày vui
Khi lớn lên quê hương chung lửa đỏ
Tuổi thanh xuân mà lỡ mất nụ cười
*

Hai mươi năm.  Một phần tư một đời người.  Một phần tư, nhưng tờ giấy trắng đã loang lổ máu xương, đã nhàu nát bạo quyền, đã lỗ chỗ bom đạn.  Hai mươi năm tuổi trẻ u ám thê lương.

Bạn bè chúng tôi,
bao nhiêu người tắt thở
cho một đêm sống còn
bao nhiêu người không ngủ
cho một đêm bình an
*

Chúng tôi đã sống từng ngày như thật bình thường, nhưng ai dám nói những kinh hoàng của chiến tranh đã không gây tổn thương trong tâm hồn chúng tôi?  Ai dám bảo đảm tâm hồn chúng tôi đã không bị què quặt tàn phế vì cuộc chiến? 

Ôi những đêm đen này mở mắt ra còn thấy
Ôi tiếng bom đạn này nổ trong óc chúng ta
Ôi những đêm đen này xin bạn bè xích lại
Nhìn nhau rõ mặt mày xem mất còn những ai
*

Rồi chiến tranh chấm dứt năm 75.  Kẻ thắng người thua.  Nhưng mất mát thật quá nặng nề.

Tôi ngơ ngác trên xứ lạ.  Không một người bạn mà tôi có thể nói về những gì làm tôi bức rức băn khoăn.  Không một người mà tôi tựa lưng ngồi nhìn buổi hoàng hôn sắp tắt lịm và toan tính cho ngày hôm sau. Không một người mà tôi có thể òa lên khóc vì những cảm xúc bị dồn nén từ lâu mà không cần biết họ sẽ nghĩ gì.

Không còn hứa hẹn.  Không còn mơ ước. 

Bao nhiêu năm tuy sống an lành nhưng tôi vẫn giật nảy mình mỗi khi nghe tiếng động lớn, vẫn thỉnh thoảng ú ớ cơn ác mộng trên đoạn đường di tản từ Nha Trang vào Sài Gòn.  Rồi thức dậy, vẫn sửa soạn đi học đi làm như không có gì đã xảy ra.

Rồi một buổi chiều nọ, ngồi lắng nghe tiếng hát của gã trẻ tuổi.

Oh my friends, my friends forgive me
That I live and you are gone
There’s a grief that can’t be spoken
There’s a pain goes on and on

Tự nhiên tôi ứa nước mắt.  Ngực nghe nặng nề như nghẹt thở. 

Chúng tôi có hai mươi năm làm tuổi trẻ
Có hai mươi năm làm lở dở cuộc đời
Rồi hôm nay…
*

* Hai Mươi Năm Làm Tuổi Trẻ, Vũ Thành An

Khoảng Trống

Không sao nói ra nỗi chua cay này
Không sao dứt đi cơn đau triền miên
Những khoảng trống quanh đây nơi chỗ ngồi
Vẫn nhớ thương những người đã mất

Nơi đây vẫn âm ba câu lên đường
Ngọn lửa thắp nay vẫn như còn kia
Bao mơ ước cho nhau mai sau này
Nhưng sáng mai chẳng hề thấy về

Đêm nao bên nhau, khuất nơi góc phòng
Bao đôi mắt rực sáng chung nỗi niềm
Rồi cùng vang câu hát nao nao lòng
Mà giờ ta nghe, vẫn nghe
Lời ca tha thiết, tiếng ca oai hùng
Thành khúc tiễn đưa phút sau cùng
Bên giây kẽm gai giăng lạnh lùng
Hừng đông

Anh em hãy thứ tha cho tôi vì
Anh em chết nhưng tôi vẫn còn đây
Bao chua chát nói không sao nên lời
Và vết thương muôn đời còn tươi

Trên vuông kính thấy in khuôn mặt người
Những chiếc bóng im hơi trên sàn xưa
Những khoảng trống quanh đây sao xa lạ
Khi chúng ta không còn gặp nhau

Anh em hỡi, xin chớ hỏi tôi hoài
Hy sinh đó, hy sinh rồi được chi?
Những khoảng trống quanh đây nay im lìm
Nơi tiếng ca đã ngừng muôn đời

Empty Chairs at Empty Tables

There's a grief that can't be spoken
There's a pain goes on and on
Empty chairs at empty tables
Now my friends are dead and gone

Here they talked of revolution
Here it was they lit the flame
Here they sang about tomorrow
And tomorrow never came

From the table in the corner
They could see a world reborn
And they rose with voices ringing
And I can hear them now!
The very words that they had sung
Became their last communion
On this lonely barricade
At dawn

Oh my friends, my friends forgive me
That I live and you are gone
There's a grief that can't be spoken
There's a pain goes on and on

Phantom faces at the window
Phantom shadows on the floor
Empty chairs at empty tables
Where my friends will meet no more

Oh my friends, my friends
Don't ask me what your sacrifice was for
Empty chairs at empty tables
Where my friends will sing no more

Hãy Vì Nhớ

• Nguyên tác: Try to Remember
• Nhạc: Harvey Schmidt
• Lời: Tom Jones
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Thật là lạ kỳ.  Tôi biết tôi có biết nó.  Lần nghe nó, tôi đã lẩm nhẩm được vài câu, và ngân nga theo giai điệu nữa.  chứng tỏ là tôi đã nghe qua một vài lần.  Nghe hồi nào? Ai hát?  Tôi cứ nhớ là cô ca sĩ của thời 70 tên Jane Olivor.  Nhưng tôi google tùm lum mà không thấy cô ta hát nó trong toàn bộ LP của cô.  Kỳ lạ.  Tôi có thể mường tượng được cả khuôn mặt của cô trên cái bìa LP.  Tôi tưởng như mình có thể nghe được tiếng hát của cô hát nó.  Vậy mà không phải.

Tôi khá chắc chắn là tôi nghe những loại nhạc này vào khoảng cuối thập niên 70 và đầu thập niên 80.  Vì trong khoảng thời gian này, tôi hay nghe loại nhạc như vậy, và những ca sĩ như vậy (vì họ không nằm trong danh sách Top Hit hàng tuần:  điều này làm tôi và đám bạn Mỹ cùng goût lấy làm hãnh diện vì mình đã không theo quần chúng, “không thèm” nghe nhạc Pop).

Tôi biết rõ như vậy.  Vì sau đó, tôi dọn về Houston và có nhiều bạn Việt Nam hơn nên tôi ít nghe nhạc Mỹ, ngoài trừ jazz.

Try to Remember.  Tôi ráng nhớ.  Nhưng mà trí óc mụ mị thì không cách nào khác hơn là đợi chờ một lúc nào đó… bất chợt gặp lại một mùi hương

Rồi lại suy nghĩ:  cái tuổi già nó đến cùng với những lỉnh kỉnh: mất ngủ, hay quên, lảng tai, mắt mờ, chậm chạp… những thứ dường như bao vây lấy mình, cô lập mình.  Mình bỗng nhiên trở thành một khối ù lì.  Chẳng còn gì hơn ngoài trừ… nhớ.  Nhớ như một niềm vui cuối đời, một ngọn lửa âm ỉ sắp tàn lụi trong mùa đông xám ngắt.

LV: Hãy cố nhớ lại! Với tôi thì cái điều này thật khó thực hiện vì tôi rất hay quên. Chỉ trừ những biến cố thật quan trọng trong cuộc đời thì tôi mới nhớ thôi, còn những thứ lặt vặt thì quên tiệt. Ngay cả những giây phút quan trọng tôi cũng không nhớ được rõ chi tiết. Tôi rất phục những người có thể kể lại chuyện xưa rõ mành mạch từng chi tiết một. Tôi cho rằng một là họ có trí nhớ thật siêu đẳng hoặc hai là họ kể xạo và vẽ vời thêm chi tiết. Tôi cho là trí nhớ của chúng ta gắn liền với tâm tình. Tâm tư xúc động mạnh mẽ thì ký ức được giữ lại lâu. Nhưng trong trường hợp của tôi thì tôi chỉ nhớ được những điểm chính ngay vào thời điểm đó thôi; còn những chi tiết nhỏ bên rìa thì chỉ nhớ mang máng, mờ mợ. Thêm nữa là năm tháng cũng làm cho những tâm tình, cảm xúc mạnh mẽ ngày xưa cũng dần dần nhạt phai theo năm tháng.

Tôi cho rằng “tật hay quên” này, dù là nguồn khó chịu cho những người thân quanh tôi, nhưng lại là một ân sủng cho cá nhân tôi. Quên chuyện xưa đi! Chuyện không vui thì chẳng nên nhớ đến; chuyện vui thì cũng đã qua rồI, không lập lại được. Muốn nhớ thì cũng quên là phải nhớ cái gì. Thôi thì chi bằng ta cứ tận hưởng đời sống ngay trước mắt.

Hãy Vì Nhớ

Hãy gắng nhớ nhé em, những ngày trời vừa vào Thu
Thấy trong nhịp thở nhẹ như làn gió mùa
Hãy nhớ những sớm mai, nắng còn nồng nàn mùi hương
Cỏ xanh còn mướt, đồng lúa vừa chín vàng
Hãy gắng nhớ nhé em, vừa tháng Chín mới biết say
Màu mắt lúc ấy biếc xanh, và môi hồng, rất hồng
Giữa lúc cố nhớ ra, bất chợt gặp lại một mùi hương
Thì lần bước theo

Hãy gắng nhớ nhé em, lúc đời còn nhẹ nhàng trôi
Mắt chưa nhòa ướt, trừ lúc trời đổ mưa
Hãy nhớ những tối khuya khi đời thầm thì lời ru
Giấc mơ kỳ thú lạc giữa vùng gối chăn
Hãy gắng nhớ nhé em đời sống với những đắm say
Tình yêu cho tim ngẩn ngơ chợt bốc ngọn lửa nồng
Giữa lúc cố nhớ ra, bất chợt lòng nghẹn ngào dường như nhớ ai

Có những phút cuối năm, nhớ lại ngày nào vào Thu
Thấy tim chợt ấm dù giữa trời tuyết băng
Có những phút cuối năm, thấy lòng thật buồn mà sao
Chẳng bao sầu đắng vì tim giờ trống không
Giữa những tháng rét căm, thầm nhớ đến ánh nắng xưa
Sưởi ấm suốt cả tuổi thơ cùng quá nhiều mơ mộng
Có những phút cuối năm, hãy tìm về kỷ niệm xưa
Rồi lắng theo

Try to Remember

Try to remember the kind of September
When life was slow and oh, so mellow
Try to remember the kind of September
When grass was green, and grain was yellow
Try to remember the kind of September
When you were a tender and callow fellow
Try to remember and if you remember
Then follow, follow

Try to remember when life was so tender
That no one wept except the willow
Try to remember when life was so tender
That dreams were kept beside the pillow
Try to remember the kind of September
When love was an ember about to billow
Try to remember and if you remember
Then follow, follow

Deep in December, it's nice to remember
Although you know the snow will follow
Deep in December, it's nice to remember
Without a hurt the heart is hollow
Deep in December, it's nice to remember
The fire of September that made us mellow
Deep in December, our hearts should remember
And follow, follow, follow