Ngày Hôm Qua

• Nguyên tác: Yesterday
• Nhạc & lời: Paul McCartney
• Lời Việt: Nam Lộc
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Tôi không biết câu chuyện này có thật hay không, nhất là trong thời đại này, giả giả thật thật không thể nào kiểm chứng một cách mau lẹ được.  Nhưng mà thế này: Một đêm nọ, ông nhạc sĩ Paul McCartney nằm mơ và nghe văng vẳng một giai điệu rất là lâm ly.  Khi tỉnh giấc, ông vội vàng ngồi xuống chiếc đàn piano và ghi lại những nốt nhạc thần bí kia trước khi chúng phai mờ theo trí nhớ.

Trong lúc mài dũa lại giai điệu cũng như tìm ý cho lời nhạc, ông đã đặt một cái tựa đề thật lạ kỳ:  Scrambled Eggs, Trứng Trộn.  Nhiều người đồng ý là cái tên này chỉ là một cái mốc, một đánh dấu cho ông dễ nhớ lại giấc mơ đêm hôm trước.

Từ ngữ dần dà xuất hiện, và câu mở “yesterday, all my troubles seemed so far away” đã dẫn người nhạc sĩ đi suốt hành trình của ca khúc đầy hoài niệm về đời người.  Tự đó, tựa đề Yesterday đã thay thế trứng trộn để đi vào thế giới âm nhạc qua bao thế hệ.

Nam Lộc là một trong những lyricist của VN trước 75, nổi bật với ca khúc Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu, đã viết nhiều lời ca cho những ca khúc ngoại quốc thời bấy giờ.  Lời nhạc của Ngày Hôm Qua nghe ít tư lự hơn là bản gốc, nhưng có lẽ những hình tượng Paul McCartney đưa ra không gieo ấn tượng gì cho người Việt vào thời điểm đó.

LV: Tôi cũng đã có nhiều lần nằm mơ thấy mình viết được những câu nhạc rất hay. Tiếc là lúc tỉnh dậy thì câu nhạc nhớ được chỉ là một mớ hỗn độn như “trứng trộn” giống như giai thoại của ông PM. Điểm khác biệt chính giữa thiên tài âm nhạc PM và kẻ tầm thường như tôi là ông này vẫn có thể từ đám hỗn độn trứng trộn đó mà chia phân ra được “lòng trắng, lòng đỏ” để viết nên bản nhạc để đời cho bao thế hệ sau. Riêng tôi chỉ có thể tiếp tục mơ và thức dậy với một mớ mơ mơ hồ hồ.

Hầu như ai cũng có thể viết được một hai bài nhạc, miễn là có chút hiểu biết về nhạc lý và câu từ. Thậm chí có người chỉ âm ư, ngâm nga với lời nghĩ ra xong rồi nhờ người khác viết thành bài cho mình. Từ những “nhạc sĩ” “dở hơi” như vậy cho đến những nhạc sĩ thực thụ, chuyên nghiệp thì đã có biết bao nhiêu nhạc phẩm đã được cho ra đời. Thế nhưng trong muôn muôn, triệu triệu nhạc bản được sáng tác qua bao thế hệ, có được bao nhiều nhạc phẩm được sống mãi trong lòng người nghe như bài “trứng trộn” này?

Tôi chỉ có một ước mơ cỏn con: cho tôi nhớ lại được bài “trứng trộn” của riêng tôi khi mở mắt thức dậy. Nhưng cho đến giờ này, hỗn độn vẫn là hỗn độn.

Ngày Hôm Qua

Mới hôm qua 
Buồn phiền trong tôi như đã bay đi xa
Mãi đến hôm nay tim còn thấy hoan ca
Tôi còn ngỡ như là ngày hôm qua

Nhớ trong tôi
Tưởng chừng như thời gian đã quên không trôi
Để chúng ta không còn cảm thấy chia phôi
Những gì đã qua, còn trong tim tôi

Hôm nay, tôi chẳng muốn đếm thời gian
Như tôi đã làm
Hôm nay, tôi cố gắng quên thời gian
Sao lòng vẫn nhớ?

Mới hôm qua
Tình yêu như bông hoa nở trong tim ta
Mãi đến nay tuy em đã bỏ đi xa
Tôi còn ngỡ như là ngày hôm qua

Yesterday

Yesterday
All my troubles seemed so far away
Now it looks as though they're here to stay
Oh, I believe in yesterday

Suddenly
I'm not half the man I used to be
There's a shadow hanging over me
Oh, yesterday came suddenly

Why she had to go
I don't know she wouldn't say
I said something wrong
Now I long for yesterday

Yesterday
Love was such an easy game to play
Now I need a place to hide away
Oh, I believe in yesterday

Đời Cuồng Điên

• Nguyên tác: Mad World
• Nhạc & lời: Roland Orzbal
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Như đã nói trước đây, bài nhạc Đời Cuồng Điên là bài thứ nhì “ăn liền” vì chuyến hành du của Lê Vũ.  Tuy vậy, không có gì thoải mái “ăn liền” với ca khúc này.

Nguyên tác Mad World của Tears for Fears, ra đời vào năm 1999, nằm trong loại nhạc New Wave of New Wave (NWoNW), một sub-genre xuất hiện rồi biến mất rất mau chóng.  Tuy vậy, bài nhạc này tồn tại và được rất nhiều ca sĩ cover (lại cover).  Bản xuất sắc nhất có lẽ là của Gary Jules và tiếng đàn piano của Michael Andrew qua bộ phim Donnie Darko.

Bài nhạc “thiếu thoải mái” này cho ta một tâm trạng bi quan, bế tắc trong lời nhạc.  Giai điệu lập đi lập lại lẩn quẩn trùng trùng điệp điệp, nhưng dồn dập, như bị một áp lực vô hình, cho đến câu giải phần bridge, với ca từ mang một cảm xúc dường như bớt bi quan, nhưng thật ra thì không phải như vậy.  Rồi giai điệu nhanh chóng dẫn đưa người nghe trở lại với những áp lực bị kiềm hãm bế tắc. 

Bài nhạc có một tốc độ nhanh.  Ít ra là nhanh hơn bình thường tôi hay hát.

Tôi ghi âm vài lần, nhưng cuối cùng, phiên bản mà tôi thích nhất và đã chọn khi giọng hát của mình tự nhiên bể ra và hụt hẫng, vì không có gì hơn bằng chuyển đạt những cảm nhận nhất thời, tuy không được nét hoàn hảo mượt mà tôi cảm thấy như có vẻ gượng ép hơn là xúc cảm chân thật.

Đời Cuồng Điên

Ngồi nhìn quanh tôi nhiều người thấy quá quen thuộc
Toa xe u buồn, lắm nét chán chường
Cuộc chạy đua cho một ngày mới sắp bắt đầu
Loanh quanh vô định, đua trong miên trường
Lệ tuôn đã ngờ đầy ắp những chén rượu
Những ánh mắt nhìn, xa xăm vô hồn
Lòng buồn thiu, tôi gằm mặt uống nốt nỗi niềm
Hôm nay nơi này. Mai đây nơi nào?

Rồi đột nhiên tôi thấy cũng tức cười
Mà thấy cũng hơi ngậm ngùi
Lần chiêm bao tôi đã chết thật rồi
Mà chẳng có chi đau lòng
Lặng thinh tôi chẳng biết nói gì
Hồn trống vắng như không còn
Buồn sao khi loay hoay giữa đời này, vòng lẩn quẩn nhân gian
Điên cuồng, điên cuồng

Bầy trẻ thơ quá rộn ràng những phút ngóng chờ
Hôm nay sinh nhật, vui chơi sinh nhật
Dạy làm quen theo người đời với lắm ước định
Im nghe bao lời. Im nghe bao nhiêu lời
Ngày đầu tiên đi học lòng thấy quá bất an
Không ai quen mình, không ai quanh mình
Thầy gọi tên tôi, bài học thứ nhất vỡ lòng
Nhưng tôi vô hình. Tôi như vô hình

Thế giới quanh chỗ ngồi
Điên cuồng

Mad World

All around me are familiar faces
Worn out places, worn out faces
Bright and early for the daily races
Going nowhere, going nowhere

Their tears are filling up their glasses
No expression, no expression
Hide my head, I wanna drown my sorrow
No tomorrow, no tomorrow

And I find it kind of funny
I find it kind of sad
The dreams in which I'm dying
Are the best I've ever had
I find it hard to tell you
I find it hard to take
When people run in circles, it's a very, very
Mad world, mad world

Children waiting for the day they feel good
Happy birthday, happy birthday
And I feel the way that every child should
Sit and listen, sit and listen

Went to school and I was very nervous
No one knew me, no one knew me
"Hello, teacher! Tell me, what's my lesson?"
Look right through me, look right through me

Enlarging your world
Mad world