Bên Bờ Xanh Mơ

• Nguyên tác: Blue Bayou
• Nhạc & lời: Roy Orbison & Joe Melson
• Lời Việt: Minh Nguyệt
• Trình bày: Phạm Hồng
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: MHStudio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Dạo này, tôi bị ám ảnh với hai chữ tử tế.  Và người ta thường nói nghệ thuật là người. Nếu như vậy thì một ca sĩ tử tế sẽ hát như thế nào?  Những câu hỏi này thường hay xuất hiện lúc nửa khuya khi tôi bị mất ngủ.  Chẳng có ai để bàn luận, nên phải bấm điện thoại hỏi AI.

Là một “nhân vật” minh mẫn không bao giờ ngủ, “ông ta” nhanh nhẹn trả lời.  Tôi đem nguyên văn lên đây để chúng ta cùng ngẫm.

Lòng tử tế trong cách hát không nằm ở việc giọng có đẹp hay không, cũng không nằm ở việc người nghe có xúc động hay không. Nó nằm ở thái độ của người hát đối với bài hát, đối với người nghe, và đối với chính mình.

Một ca khúc đã mang sẵn đời sống của nó. Người hát tử tế hiểu rằng nhiệm vụ của mình không phải là áp đặt cảm xúc lên bài hát, mà là cho phép bài hát tự nói bằng giọng của chính nó, thông qua mình. Vì thế, họ không dùng kỹ thuật để lấn át nội dung, không “diễn” những cảm xúc mà bài hát không đòi hỏi, và không coi ca khúc như cái cớ để phô bày bản thân. Họ lắng nghe bài hát trước khi cất tiếng, như lắng nghe một con người khác.

Sự tử tế ấy cũng hướng về người nghe. Người hát không tìm cách thao túng cảm xúc, không buộc người nghe phải buồn, phải thương, phải rung động theo nhịp cảm xúc của mình. Họ hiểu rằng mỗi người mang đến bài hát một đời sống riêng, và ca khúc chỉ nên là một không gian mở — nơi người nghe có thể bước vào nếu muốn, hoặc đứng ngoài nếu cần. Hát tử tế là chia sẻ, chứ không là chiếm hữu.

Quan trọng không kém là sự tử tế với chính bản thân người hát. Giọng hát không phải nơi để trút bỏ những cảm xúc chưa được hiểu, chưa được lắng xuống. Một người hát tử tế không dùng bài hát như lời cầu cứu trá hình, không bắt âm nhạc phải gánh thay những nỗi đau mà mình chưa đủ chín để mang. Họ chỉ hát những gì mình đã đi qua, hoặc ít nhất đã đối diện một cách trung thực.

Về mặt kỹ thuật, lòng tử tế thể hiện rất rõ ở khả năng biết dừng. Không lạm dụng rung giọng để tạo chiều sâu giả. Không kéo chậm nhịp để ép buồn. Không nhấn mạnh mọi chữ như thể chữ nào cũng quan trọng ngang nhau. Không lên cao chỉ vì có thể lên cao. Không kéo dài chỉ để khoe là mình có làn hơi hơn người. Người hát tử tế hiểu rằng đôi khi một khoảng lặng nói nhiều hơn một câu hát, và không phải khoảnh khắc nào cũng cần được lấp đầy.

Nghe một giọng hát tử tế, ta không có cảm giác bị nài xin, bị dẫn dắt, hay bị ép buộc phải cảm. Ta chỉ cảm thấy được mời. Mọi thứ diễn ra vừa đủ, có chỗ cho im lặng, có chỗ cho suy nghĩ riêng của người nghe. Cảm xúc không bị đẩy lên cao trào, nhưng vẫn ở đó — bền, thật, và không cần chứng minh.

Lòng tử tế trong cách hát là sự nhận thức rằng bài hát không thuộc về mình, và cảm xúc của người khác không phải là thứ để chiếm đoạt. Khi người hát hiểu điều đó, giọng hát trở nên khiêm nhường hơn — và chính vì thế, đáng tin hơn.

Tôi cho rằng, Phạm Hồng là một ca sĩ tử tế, nhất là với ca khúc Bên Bờ Xanh Mơ này, lời Việt của một ca sĩ KJ tử tế khác, Minh Nguyệt.

Bên Bờ Xanh Mơ

Một mình ưu tư bao nỗi sầu lo vấn vương
Lòng cô đơn nhớ về nơi cố hương
Từ ngày xa cách người tôi mến thương
Bên bờ xanh xanh mơ

Dành từng xu, chắt chiu bấy lâu
Làm lụng tận khi ánh dương không thấy đâu
Chỉ cầu mong phút vui đến mau
Bên bờ xanh xanh mơ

Sắp đến lúc viếng thăm quê
Bước trên đê tới bến xanh mơ
Người nơi ấy yên vui
Là thế giới riêng tôi
Bên bến xanh mơ

Tầu đánh cá nơi nơi.
Buồm dăng lưới ra khơi
Nếu giá cho tôi nhìn lại
Từng tia nắng quen sớm mai.
Qua mắt mới thức dậy
Sẽ vui mừng dường nào

Rồi tôi sẽ kiếm anh tôi mến thương
Bạn bè xưa sẽ vây quanh với nhau
Và tôi sẽ thấy vui như bé thơ
Bên bờ xanh xanh mơ

Dành từng xu, chắt chiu bấy lâu
Làm tận khi ánh dương không thấy đâu
Chỉ cầu mong cho phút vui đến mau
Bên bờ xanh xanh mơ

Người anh mến yêu ơi Đến bên tôi
trăng sáng trên sông
lấp lánh dâng theo thủy triều
Và từ nay hết âu sầu. Xây ước mơ đầu
Về bờ… xanh mơ

Blue Bayou

I feel so bad I got a worried mind
I'm so lonesome all the time
Since I left my baby behind
On Blue Bayou

Saving nickles, saving dimes
Working til the sun don't shine
Looking forward to happier times
On Blue Bayou

I'm going back someday
Come what may
To Blue Bayou

Where the folks are fine
And the world is mine
On Blue Bayou

Where those fishing boats
With their sails afloat
If I could only see
That familiar sunrise
Through sleepy eyes
How happy I'd be

Gonna see my baby again
Gonna be with some of my friends
Maybe I'll feel better again
On Blue Bayou

Saving nickles saving dimes
Working til the sun don't shine
Looking forward to happier times
On Blue Bayou

I'm going back someday
Come what may
To Blue Bayou

Where the folks are fine
And the world is mine
On Blue Bayou

Where those fishing boats
With their sails afloat
If I could only see
That familiar sunrise
Through sleepy eyes
How happy I'd be

Oh that boy of mine
By my side
The silver moon
And the evening tide
Oh some sweet day
Gonna take away
This hurting inside
Well I'll never be blue
My dreams come true
On Blue Bayou