Nỗi Âu Lo Mùa Thu

Nhạc: Kurt Weill
Lời: Maxwell Anderson
Lời Pháp: Michel Vaucaire
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Lệ thường, tôi hay chuyển dịch từ nguyên bản vì tôi vẫn tin là giai điệu của ca khúc được viết dựa trên tâm tình của lời ca. Hoặc ngược lại. Vì thế, bản chính chứa đựng những rung cảm của tác giả và nên được tôn trọng. Tuy vậy, gần đây, tôi đã dịch Trùng Khơi dựa trên bản Anh ngữ Beyond the Sea, là một phóng tác hơn là dịch tuy vẫn mang khá nhiều tình cảm của bản gốc. Lần này, lại chuyển từ J’ai peur de l’automne thay vì nguyên bản September Song.
Tại sao vậy? Chắc bạn thắc mắc. Cả hai bài nhạc đều nói về khoảng thời gian mùa thu. Nhưng bản tiếng Pháp mang sắc thái lãng mạn bâng quơ rất… Tây, trong khi tiếng Anh là lời thôi thúc người tình, khi đời người đang dần đi vào buổi hoàng hôn. Hơn nữa, trong nguyên tác tiếng Anh, những từ ngữ tháng năm, tháng chín, tháng mười, tháng mười một, tháng mười hai, là những tên làm cho tôi khó xử trong câu nhạc. Vì thế mà Nỗi Âu Lo Mùa Thu.

Nỗi Âu Lo Mùa Thu

Chiều mùa thu chợt đến, gió bấc gây gây lạnh
Chập chờn ngoài hiên, lay hàng cây
Lùa vào phòng không bao chiếc lá vàng khô
Lá vàng xào xạc kêu khóc than lời biệt ly
Biết rằng mùa hè thôi sẽ qua đi mất
Để rồi ngày mai, ta phải nói những câu giã từ
Chắc gì gặp lại nhau, ai biết đâu

Trời vừa chớm thu mong manh
Nặng lòng muôn nỗi lo âu
Ngày càng thêm u ám
Chiều buồn thật như nhau

Sợ rằng khi tiết thu sang
Mùa của bao tiếc thương
Tàn rồi câu mong ước
Còn trong tim những vấn vương

Nhìn trời xám trong tả tơi
Ngày thêm bao loạn cuồng
Đầy mây mù.  Và bão giông 

Vì khi sớm thu sang đây
Một mình nhớ thương
Lặng nghe trong tim
Sợ lo, ngẩn ngơ

J'ai peur de l'automne

L'automne est entré un soir tout d'un coup
Il a poussé la fenêtre
Brusquement, le vent souffle comme un fou
Et des feuilles mortes volèrent partout
J'ai compris que l'été avait pris fin
Il faudrait nous quitter le lendemain
Et pour très longtemps, peut-être

Lorsque septembre vient, 
J'ai peur de l'automne
Des tristes matins, 
Des soirs monotones

J'ai peur de l'automne
Saison des regrets
Où l'espoir disparaît
Dans les cœurs inquiets

Sous le ciel gris et doux
Les jours sont plus fous
Nuages, orages

Lorsque l'automne vient
Je me souviens
Et dans mon cœur
Soudain, j'ai peur

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s